Trong trà lâu, mọi người lần lượt an tọa.
Chỗ ngồi của Diệp Thục đã thành công chuyển từ một góc hẻo lánh lên vị trí chỉ cách Mặc Vũ ba ghế. Tuy chưa phải là quá gần, nhưng so với trước kia thì đã tốt hơn rất nhiều.
Điều này khiến những kẻ thuộc chi thứ khác nhìn vào mà hâm mộ không thôi.
Phải biết rằng, thân là người của chi thứ, cả đời bọn họ chưa chắc đã có cơ hội bước chân vào chủ mạch. Nay lại bám được vào đùi Mặc gia thiếu chủ, từ nay về sau tiền đồ dù không dám nói là một bước lên mây, thì ít nhất cũng là một con đường bằng phẳng.




